"Quả nhiên dòng thời gian vẫn chưa hoàn toàn được điều chỉnh lại," Quả cầu ánh sáng nhỏ lo lắng, "Bên Tinh Vực Tây Bắc mấy lần suýt nữa thất thủ."
Cung Độ ôm chậu hoa giả điên lâu như vậy, không hề nóng vội: "Đợi một điểm cốt truyện quan trọng."
Quả cầu ánh sáng nhỏ: "Cái nào?"
Cung Độ mỉm cười: "Trùng tộc nghị hòa."
Alansno cần một cơ hội để bị người khác đập tan giấc mộng và ảo tưởng, cưỡng ép kéo về thực tại.
·
Một tháng sau.
Trùng tộc đột nhiên tạm dừng tấn công, Trùng Não ra mặt đàm phán, nói muốn nghị hòa với Liên minh Nhân loại.
Chúng rêu rao, chỉ cần Liên minh Nhân loại cắt nhượng một phần lãnh thổ Tinh Vực Tây Bắc, chúng sẽ bằng lòng đình chiến, không tiếp tục tấn công gây chiến nữa.
Bình luận trên mạng tinh cầu phân hóa thành hai cực:
[Lục địa lớn như vậy, chia cho lũ trùng một ít để đổi lấy hòa bình cũng không sao mà...]
[Tôi không muốn trải qua chiến tranh nữa, chỉ là cắt đất thôi, Tinh Vực Tây Bắc nghèo nàn như vậy.]
[Làm ơn đi đó là Trùng tộc, tôi khuyên những người cảm thấy cắt đất không sao cả đi xem lại lịch sử lục địa được không?! Chẳng phải đồng loại, chúng nó có lòng tốt gì mà nghĩ cho nhân loại chúng ta chứ?!]
[Các người nghĩ gì vậy?! Chúng ta chưa chiến bại! Chưa chiến bại tại sao phải cắt đất?! Đó là lãnh thổ của nhân loại chúng ta có được không? Nếu chúng ta chiến bại, lũ trùng có để lại cho chúng ta không gian sinh tồn không?! Kẻ đầu tiên bị ăn chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261976/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.