Tí tách.
Cánh hoa tím nhẹ nhàng rơi.
Giọt máu rơi xuống từ không trung.
Lan Hà kẹp hai ngón tay vào thân kiếm, dùng sức, rắc một tiếng, bẻ gãy Khải Hoàn Moloch.
Anh… cuối cùng vẫn được như ý nguyện, tự tay bẻ gãy thanh kiếm này.
Alansno dường như chết lặng, ngoài việc rơi lệ và run rẩy, hoàn toàn không có phản ứng gì.
Ánh mắt Lan Hà dịu dàng, cuối cùng tiến lên nửa bước, đứng trước mặt Alansno. Anh nghiêm túc nhìn em trai mình, như thể muốn bù đắp lại mười mấy năm thời gian đã qua.
Anh từ từ đưa tay ra, gỡ mặt nạ của Alansno xuống.
Tóc bạc mắt tím, ngũ quan giống hệt anh, chỉ là sắc sảo và tái nhợt hơn một chút, bây giờ lại ngơ ngác như một đứa trẻ không tìm thấy đường về nhà.
Chiếc mặt nạ từ tay Lan Hà rơi xuống, đập xuống mặt đất.
Anh dễ dàng gỡ xuống chiếc mặt nạ mà Alansno không thể gỡ.
A Nặc…
Lan Hà nén đau, đôi tay thon dài lấm tấm vết máu nâng lấy khuôn mặt Alansno, rồi đến gần, lau sạch vệt nước mắt trên mặt hắn, trán áp vào trán em trai mình.
Như thể soi gương.
Hơi thở quyện vào nhau, nhiệt độ chạm vào nhau, da thịt tiếp xúc.
Họ là song sinh.
Là một nửa của nhau.
Là mối liên kết huyết thống không thể chia cắt, là sự ràng buộc vĩnh viễn.
Chiếc áo khoác đen rộng lớn bị gió thổi bay, dải áo mềm mại lặng lẽ quấn vào vỏ kiếm lạnh lẽo bên hông Alansno, như một sự an ủi không lời.
Những cánh hoa tím nhạt mềm mại bị gió cuốn theo, quấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261967/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.