“Thầy —!”
Alger nhanh tay lẹ mắt kéo Lan Hà lại, tránh được một đòn tấn công.
Video này cậu chỉ mới xem vài giây đã cảm thấy lồng ngực tắc nghẹn, đó là người em trai mà thầy trân quý nhất, cậu không dám tưởng tượng…
Hốc mắt Lan Hà đỏ hoe, “Đó là A Nặc, em ấy đang tìm tôi.”
Alger: “Thầy! Đó… đã là quá khứ rồi! Hoàng đế Rosh chỉ muốn làm nhiễu loạn sự chú ý của thầy thôi!”
Video đã được cắt ghép vẫn tiếp tục chạy nhanh.
[Lan Nặc đã hỏi ‘Thần’ cả ngàn vạn lần: Có thể trả lại anh trai cho tôi không.
Cậu hỏi đến khi cổ họng rỉ máu, không nói nên lời, vẫn cố chấp hết lần này đến lần khác mở miệng.
Thần không trả lời.
Lan Nặc ngất đi, sau khi tỉnh lại dường như đã rơi vào một loại ma chướng nào đó. Cậu nằm dưới chân tượng thần, nhìn ánh trăng lạnh lẽo, câu đầu tiên chính là: “Kẻ nào cướp anh trai tôi, tôi giết kẻ đó.”
Cậu nói: “Thần cướp anh trai tôi, tôi giết Thần.”
Đêm đó, Thần Liên Điện chìm trong biển lửa, kim quang rực rỡ như mặt trời, chém nát từng bức tượng thần lớn nhỏ trong Thần Liên Điện.
Ngọn lửa lớn thiêu rụi tất cả thành tro bụi, cậu vẫn không tìm thấy anh trai.]
Sao lại có thể như vậy…
A Nặc cũng đã thức tỉnh tinh thần lực?
Màu vàng kim…
Lan Hà giọng khàn đặc: “Ngươi có ý gì? A Nặc… chưa chết?”
Trận hỏa hoạn hủy diệt Thần Liên Điện, là do A Nặc gây ra để tìm anh?
Tinh thần lực che chở cho đám trẻ ở giữa, Lan Hà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261965/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.