Một đêm nọ.
Hướng nhà bếp đột nhiên vang lên một tiếng hét lớn: "Alansno! Có phải anh lại lén lấy đồ ngọt cho thầy không——!! Đồ khốn nạn vương bát đản!!"
"Bữa sáng ngày mai của anh hết rồi!!"
Tính tình hiền lành hay ngượng của Thủ Băng trong thời gian ngắn này đã bị Alansno chọc tức đến tận ngoài không gian.
Kim Đại Kha đang ngồi ngắm sao dưới gốc cây, tai khẽ động, lập tức bình tĩnh dời tách trà bên cạnh đi.
Giây tiếp theo, một bóng người lướt qua ngọn cây trên đầu cô, vài chiếc lá xào xạc rơi xuống.
Alansno lướt qua ngọn cây, bảo vệ món điểm tâm trong tay, chút tính xấu xa trỗi dậy, hắn quay đầu lại nói: "Không làm thì cướp bột của thầy cậu!"
Thủ Băng: "..."
A a a——!
"Đại Kha em đừng cản anh!"
Kim Đại Kha kéo cổ áo cậu, cạn lời: "Hai người có ấu trĩ không vậy."
Alansno khẽ hừ một tiếng, chân đạp mấy cái đã lướt đến cổng nội thành Hi Quang. Thấy một bóng người, mắt hắn hơi sáng lên, đáp xuống, bước nhanh qua đó.
Anh trai, "...cho anh đồ ngọt." Hắn gọi một tiếng trong lòng, đưa món điểm tâm qua.
Lan Hà quay người lại: "Không bị phát hiện chứ?"
Anh đưa tay nhận lấy, thành thục như một kẻ phạm tội có tổ chức.
Hai Kẻ tiến hóa cấp S lại lưu lạc đến mức này.
Alansno cười nhìn anh: "Ăn nhanh đi."
Lan Hà phàn nàn: "Mấy đứa nó cẩn thận quá rồi, thực ra cũng chẳng có chuyện gì cả... Ngon quá, cậu có muốn ăn chút không?"
Anh vui vẻ cong mắt lên.
Alansno liền nói: "Tôi không thích ăn ngọt."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261961/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.