Trong biển ý thức.
Cung Độ lướt qua kịch bản, cảm thán: “Nhiếp Lương đúng là đã được đào tạo bài bản, mỗi lời thoại đều mớm rất tốt, tiện cho mình nhập vai.”
Tuyến truyện của Khang Khuyển đã đi xong, chết vào đúng thời điểm nên chết.
Hắn đã nỗ lực như vậy để đưa tuyến thế giới đang sụp đổ này trở lại đúng quỹ đạo, không chỉ có thể cứu vãn tiểu thế giới này, mà còn nhận được một phần khí vận trị trên người Khang Khuyển với vai trò là một nhân vật phụ quan trọng.
Tính thế nào cũng không lỗ.
Quả cầu ánh sáng nhỏ chuyển lời những chuyện xảy ra bên phía hoàng đế Rosh: “Tính toán không sai một ly.”
Cung Độ: “Quá khen quá khen.”
Quả cầu ánh sáng nhỏ: “Nhưng anh vẫn phải thi lại, tôi tò mò tra điểm của anh, không ngờ chỉ có một con số.”
Quả cầu ánh sáng nhỏ bay một vòng: “Tôi không hiểu.”
Cung Độ: “…”
Thật ra hắn cũng không hiểu.
…
Alansno cài xong cúc áo.
Nhiếp Lương chú ý thấy hắn không mặc quân phục, mà đã đổi sang một bộ thường phục màu đen.
“Đây là sự trừng phạt.”
Alansno đang trả lời câu hỏi về vết thương trên người hắn từ đâu mà có.
“Tôi đã ra tay làm một người bị thương, lúc đó anh ấy hẳn là rất đau.” Lần đầu gặp mặt, hắn đã đá anh trai mình một cước.
Sắc mặt Alansno trắng bệch, cười: “Cho nên tôi cũng để mình nếm thử.”
Hắn nhìn Nhiếp Lương dường như đang chết đứng, rồi đứng dậy, khẽ nói: “Đi thôi, đến Thành phố Hi Quang.”
Nhiếp Lương lập tức chặn hắn lại: “...Thượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261957/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.