Nhưng cả Quân Đoàn Đệ Nhất đều do Thượng tướng định đoạt, phó quan Nhiếp Lương lại không giống phó quan Khang Khuyển, không dám cưỡng ép Thượng tướng làm việc gì.
Phòng y tế lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng máy móc lách tách hoạt động.
Trước mắt Cain tối sầm.
Không lẽ thật sự đã xảy ra sự cố rồi chứ.
Xong rồi, kết cục của anh có khi nào còn thảm hơn phó quan Khang Khuyển không, toi rồi toi rồi…
Ngay trước khi sự điên cuồng dưới lớp vỏ của Nhiếp Lương chực trào ra, người trên bàn y tế khẽ ho một tiếng.
“Thượng tướng!”
Sự chú ý của Nhiếp Lương lập tức tập trung lại, anh đỡ vai Thượng tướng, tay đeo găng trắng rất sạch sẽ, cẩn thận dùng lực.
Cain cuối cùng cũng thở phào một hơi dài: “Là do thiết bị có vấn đề sao?”
Cung Độ: “…”
Thực ra không phải, là do hắn cắn hạt dưa quên cả thời gian.
Hắn nhìn sắc mặt khó coi của hai người này, hiếm khi có chút chột dạ, tuy không phải cố ý, nhưng hình như hắn đã dọa người ta sợ rồi.
Hắn hiếm khi không làm trò thêm kịch, chỉ cụp mắt xuống, đơn giản nói: “Vẫn không nhớ ra.”
“Đến đây thôi, không thử nữa.”
Dù sao thì bây giờ hắn thường xuyên tìm chết, cũng chỉ để cho kịch bản sau này hợp logic hơn mà thôi.
Nhiệt độ trong phòng y tế khá thấp, lần k*ch th*ch cuối cùng cũng không nhớ ra được, Cain tưởng rằng Thượng tướng sẽ lại yêu cầu một lần nữa với cường độ tương tự như trước đây, không ngờ… Thượng tướng cứ thế đơn giản, gần như là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261948/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.