Hai ngày nữa lại trôi qua.
Thành Tích Thử.
Lan Hà hôn mê đã lâu, cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt.
Thị giác mờ đi một lúc rồi dần trở nên rõ nét. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ hé mở, rắc lên trước giường, trong không khí thoang thoảng hương thơm ngọt ngào của thức ăn.
Một không gian tĩnh lặng.
Lan Hà sốt cao liên miên một thời gian dài, sau khi tỉnh lại chỉ cảm thấy tứ chi mềm nhũn, hơi mất sức, nhưng cơ thể lại rất sảng khoái.
Anh khẽ ho khan vài tiếng, đưa tay mò lấy cặp kính bên giường đeo lên rồi chống người ngồi dậy.
Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Lan Hà hơi nghiêng đầu, cong môi, giọng có chút khàn khàn: “Đại Kha.”
“Thầy!”
Kim Đại Kha ngây ra một lúc, đôi mắt chợt sáng rực.
Vốn dĩ cô bé chỉ định cẩn thận hé cửa nhìn một cái, không ngờ lại bắt gặp đúng lúc thầy tỉnh dậy.
Vội vàng đẩy cửa vào, Kim Đại Kha nhìn kỹ sắc mặt Lan Hà, rót cho anh một cốc nước ấm vừa đủ, vẫn còn hơi lo lắng: “Thầy, thầy uống một chút cho nhuận họng đã, còn thấy khó chịu ở đâu không ạ? Mấy ngày nay thật sự dọa chúng em chết khiếp.”
“Hôm đó nếu không phải anh Băng và mọi người ở không xa, không biết mọi chuyện sẽ thế nào nữa! Với cả, không phải thầy nhặt một đứa bé về sao, hôm qua anh Băng cũng nhặt về một người, chân tay đều không còn, kỳ quái lắm, thầy có thể dành thời gian qua xem thử...”
Giọng nói trong trẻo, hoạt bát của cô bé gái như thổi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261934/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.