Không chỉ có một chiếc nhẫn.
Còn có một chiếc khác đã lăn đến mép khe hở bên cạnh.
Người đó… là đồng minh?
Alger và Thủ Băng nhìn nhau, hơi nghiêng người ra xem.
Phía sau tảng đá nơi người đó từng đứng, chẳng còn thấy nửa điểm bóng hình, người đã đi rồi.
Thủ Băng quan sát kỹ một lúc, cuối cùng xác nhận: “Đi thật rồi.” Cậu nhặt nốt chiếc nhẫn còn lại lên.
Chiếc nhẫn yên ổn nằm trong lòng bàn tay, nhiệt độ bề mặt cực cao, đang ở trong trạng thái không ổn định.
“Hai chiếc nhẫn này chúng ta tạm thời đừng động vào lung tung, đợi thầ… Lan Hà tiên sinh trở về rồi giao cho ngài ấy xử lý. Alansno là người tiến hóa cấp S, dùng tinh thần lực để giở trò bên trong dễ như trở bàn tay.”
Trong lòng Thủ Băng thực ra đã coi Lan Hà là thầy của mình, nhưng cậu bây giờ còn lâu mới đạt được yêu cầu của Lan Hà tiên sinh, tự nhiên cũng không thể tính là học trò. Thế nên một chữ ‘thầy’, ngay trước khoảnh khắc buột ra khỏi miệng, đã bị cậu nuốt ngược vào trong.
“Yên tâm, tôi hiểu,” Alger gật đầu, cậu khẽ nhíu mày, nhìn về phía người thần bí vừa đứng.
Đó rốt cuộc là ai…
Tại sao trong tay lại có nhẫn không gian của Alansno.
Hơn nữa khu loạn từ có bao nhiêu người, tại sao lại cố tình đưa thứ này cho họ một cách lặng lẽ.
Suy nghĩ của Alger trong nháy mắt đã quay mấy vòng nhưng không có manh mối, cậu mơ hồ cảm thấy phiền phức và khó giải quyết. Nhưng thứ này đã đến tay Hi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261919/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.