Chuyện tìm đầu bếp tạm thời không bàn tới, Lan Hà điều tức cả một đêm, cuối cùng cũng ép được luồng khí lạnh lẽo bá đạo kia ra ngoài. Lúc ăn sáng, sắc mặt anh đã trở lại bình thường.
Vết thương anh phải chịu ở khu sao B6 trước đó đã gần như khỏi hẳn, có thể dùng kèm dung dịch dinh dưỡng để ăn một chút thức ăn, nhưng dù sao cũng đã nhiều ngày không ăn uống, muốn trở lại ăn uống bình thường vẫn cần từ từ.
Lần đầu tiên Lan Hà ăn cơm cùng hai anh em Alger, anh chỉ dùng nửa bát cháo ngọt ấm.
Cháo do Alger trông chừng tên đầu bếp nhỏ nấu, ninh rất kỹ. Thấy Lan Hà chỉ ăn được một ít, cậu lại thấy mừng — như thế cũng coi như có tiến triển rồi.
Thầy thích đồ ngọt.
Những viên mật ong được nấu mềm nhừ trong cháo ngọt không còn lại một viên nào, Kim Đại Kha quan sát một hồi, rút ra kết luận này.
Lan Hà đặt bát xuống, phát ra một tiếng động nhẹ, "Hai đứa cứ nhìn ta mãi làm gì?"
Hai anh em cười ngượng nghịu.
"Thôi bỏ đi," Lan Hà nói, "Tính thời gian, Thủ Băng sắp tỉnh rồi, nước nóng cả đêm không gián đoạn, cơn bão táp tinh thần lần này cuối cùng cũng qua."
"Đi xem với ta đi."
Trong thùng kim loại giữ nhiệt, sương mù mờ ảo bốc lên lượn lờ. Lớp sương phủ trên người Thủ Băng đã tan hết. Có lẽ vì cậu ta từng làm Lan Hà bị thương nên đến giờ vẫn chưa ai giúp c** q**n áo, trông thật tội nghiệp khi cứ thế trôi nổi trong nước.
Lan Hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261905/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.