Edit: Cá Mặn Ướp Muối
Phượng Hoàng ma chủng
"Lão tặc Tử Tiêu kia! Ngươi chết cũng đã chết rồi, xương cốt già đầu rồi cũng đừng có lăn qua lăn lại nữa!" Con dơi chiếm thượng phong, bắt đầu láo xược trào phúng ngày càng tệ hơn, phát ra tiếng cười to kiết kiết kiết.
Tử Tiêu lúc độ kiếp thất bại vốn là bị trọng thương, huống chi hiện tại thân tử đạo tiêu, kiếm ý lưu lại duy nhất đoán chừng chỉ có một phần trăm thực lực ban đầu. Càng đánh nhau về sau, đến cùng vẫn là đánh không lại thế công của con dơi.
Con dơi thừa thắng xông lên, trực tiếp lao xuống hướng chiếc lồng kim giữa U Trì, thèm ăn tới nổi nước miếng cũng sắp rơi xuống: "Thịt Phượng Hoàng của bản tọa ta tới đây!"
Một bên khác, Ân Vô Vọng nghe vậy bỗng nhiên ngẩng đầu, trên khuôn mặt tái nhợt hiện ra nộ khí mà mắt trần cũng có thể thấy, hận không thể cạo xuống một miếng thịt ở trên người Ngôn Khanh, nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi nói cái gì?"
Ngôn Khanh nói: "Ta nói, Bích Vân Kính ta cho ngươi ngươi khi nào trả, ngươi sẽ không phải muốn chơi xấu chứ?"
Ân Vô Vọng chưa từng chịu phải loại khuất nhục này, tức thì nóng giận công tâm, từ trong tay áo trực tiếp lấy ra một tấm gương màu xanh lớn bằng lòng bàn tay, ném về phía Ngôn Khanh.
Ngôn Khanh vươn tay tiếp được trên không trung.
Bích Vân Kính tuy là Linh khí nhìn trộm 'Yểm' bình thường nhất, nhưng cũng là pháp bảo trân quý Tu Chân giới trong vạn người không có một. Nguyên chủ thế mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-den-tien-ton-thoi-thieu-nien/177158/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.