Dung Tự sửng sốt một chút, có chút buồn cười: "Làm sao?"
"Anh à." Anh cho là cô đang làm nũng, cúi đầu xuống, ở trên môi cô hôn hôn, giọng nói trầm thấp, "Đương nhiên là nghĩ về em."
Nghê Ca không nói lời nào.
Hai cái tay nhỏ mảnh khảnh không nhúc nhích, vòng trên cổ anh.
Dung Tự không suy nghĩ nhiều, đưa tay tắt đèn, quay người ôm cô gái nhỏ trong ngực thật tốt, muốn mang cô đi phòng ăn.
Nhưng mà vừa đi được hai bước, liền cảm giác được tay của cô thuận theo cổ áo len của anh, chậm rãi tiến vào sờ.
Dung Tự: "...??"
"Không phải..." Lão đại bỗng chốc hoảng sợ, nhanh chóng tóm lấy cô, "Tiểu đồng chí, em làm sao vậy?"
Nghê Ca liếc anh một cái, không nói một lời đem tay thu về, vẻ mặt mệt mỏi.
Khi ở nhà, cô mặc áo ngủ mùa đông do anh mua cho.
Áo ngủ là chất liệu lông cừu, dưới mũ là một cái sừng ác ma nho nhỏ. Nhìn qua cả người cô đều mềm mại mà nhu thuận.
Mà bây giờ lại vô cùng ủ rũ.
Dung Tự đem cô ôm đến trên ghế sofa: "Sao vậy?"
"Chỉ là...." Nghê Ca ngồi ở trên đùi anh, nghiêm túc mà lên án, "Em cảm thấy anh rất không thành thật. Anh có rất nhiều việc luôn giấu diếm em."
Dung Tự liền giật mình, giơ hai tay lên thề:
"Những năm tách ra này, thật sự anh không nói chuyện yêu đương."
"...."
"Anh thề. Nếu như anh nói dối, lần sau bay lên trời, liền để cho anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-khong-can-roi-khoi-anh/2141399/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.