Trước khi trở về Bắc Kinh, mẹ Nghê đã lét lút đặt ba điều kiện với cô: Một là chăm chỉ học tập, không được gây chuyện. Hai là rời xa Dung Tự. Ba là nếu Dung Tự nhắc tới hôn ước thì coi như không tồn tại chuyện này.
Vừa nói đến điều thứ ba đã khiến Nghê Ca kinh hãi. Cô bất quá chỉ là rời khỏi đại viện, đi phương Nam nhà ngoại để tĩnh dưỡng. Làm sao mà vừa mới trở về liền mang trên lưng là một cái hôn ước??
Mẹ Nghê ở đầu dây bên kia chỉ hàm hồ nói "Chờ con trở lại rồi hẵng nói"
—nhưng mà sau khi trở về, mẹ Nghê vẫn không nói cho cô biết nguyên do. Cô ra vẻ lơ đãng hỏi, lại bị đối phương dùng giọng nói ấm áp lại ôn nhu nói một câu "Mẹ sẽ không hại con" liền chặn lại.
Nào ngờ trước mắt Tống Hựu Xuyên lại lần nữa nhắc tới chuyện này. Trong bữa tiệc lại không có người nào tiếp đỡ cho cô. Cô chỉ có thể trong lòng tràn đầy xấu hổ "Tôi...."
Sau đó liền bị mắc kẹt chỗ này.
"Tôi" nửa ngày rồi cũng không thấy Nghê Ca nói thêm cái gì.
Dung Tự thấy cô một lúc lâu không nói lên lời. Chậm rãi thu hồi biểu tình lười nhác không chút để ý lại, hàm dưới không tự giác được mà căng chặt. Ánh mắt lạnh xuống.
Lại qua một phút thấy cô vẫn lắp bắp không nói được gì. Tống Hựu Xuyên kinh ngạc "Không phải là cậu thật sự không nhớ rõ?"
Nghê Ca có chút khó mở miệng "Tôi quả thật không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-khong-can-roi-khoi-anh/2141345/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.