Thân thể người đàn ông dày rộng và ấm áp, đem cô đè trên đệm ghế sau, trên người có độc nhất một mùi hương thơm trộn lẫn từ cam thảo và bạc hà, nặng nề bao phủ cô.
Lúc này anh nói ra những lời tán tỉnh này, khoé mắt nhướng lên, hàm chứa ý cười, một mặt cà lơ phất phơ.
Lúc đầu Tri Miên choáng váng vài giây, nhưng ở phương diện này cũng đã sớm bị anh dạy hư, rồi sau khi dư vị qua đi, ngay lập tức thả cánh tay đang ôm cổ anh ra, hai má đỏ bừng lên.
“Anh có bệnh……”
Người này quá quá đáng rồi!
Đoạn Chước cười “Ngại ngùng rồi?”
“…… Đoạn Chước, anh có thể nghiêm túc được không!”
“Ở bên ngoài hôn em, tại sao lại không nghiêm túc?” Vẻ mặt anh bình tĩnh, chống đầu lên tay nhìn cô “Chẳng lẽ em lại hiểu sang ý khác sao?”
Tri Miên lười phản ứng lại anh.
Khoác áo khoác lên, cô ngồi thẳng người, duy trì khoảng cách với anh.
Lúc này, bên cạnh có một người con trai đi tới, nhìn thấy hai người họ: “Lão đại, chị dâu, anh với huấn luyện viên Gia Cát thật sự mỗi người có một thế giới hai người nha, không đến chơi sao?”
Ở chỗ xa xa có người vẫy họ: “Lão đại, có bốn thiếu một! Mau tới đây!”
Tri Miên định để anh đi tìm bọn họ, nhưng lại thấy Đoạn Chước xuống xe, nắm lấy tay cô “Đi thôi, qua đó ngồi một lúc.”
Quảng cáo
REPORT THIS ADRIÊNG TƯ
Tri Miên chỉ đành đi theo qua đó.
Anh đánh bài, cô ngồi ở bên cạnh, thỉnh thoảng người đàn ông đánh bài thắng, tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-cung-anh-ve-nha/912063/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.