Ôn Nghi không yên tâm để Thư Nguyên về một mình bèn đưa cậu về nhà.
Nhìn biểu cảm hoảng hốt của Thư Nguyên, Ôn Nghi mềm mỏng nói mấy lời dễ nghe với cậu, nói cho cậu biết chăm sóc mèo con phải chú ý những gì, phải cho mèo ăn bao nhiêu thức ăn này nọ.
"Đừng suy nghĩ nhiều nữa." Ôn Nghi nói: "Có thể anh ấy cũng muốn nói gì đó với cậu, nhưng cậu biết con người anh ấy mà, xưa nay luôn là kiểu không giỏi nói chuyện. Bây giờ tình trạng của hai người lại thế này... Gặp trên đường, cậu bảo anh ấy nói gì với cậu cho phải đây."
Thư Nguyên như đang lơ lửng trên mây.
Lục Phỉ đúng là người không giỏi nói chuyện, nhưng cũng phải tùy đối tượng.
Ở trước mặt Thư Nguyên, ngoại trừ khoảng thời gian lạnh lùng lúc mới biết nhau năm đó, anh vẫn luôn rất biết cách tạo đề tài nói chuyện.
Lúc mới ở bên nhau, họ chỉ gọi điện thoại quốc tế mà có thể nói hai, ba tiếng đồng hồ, nói đến khi điện thoại nóng lên mới tắt máy. Lục Phỉ sẽ kể một số chuyện về cuộc sống, học tập, dùng ngữ điệu của người đứng xem, không hề mang ý chủ quan, thường sẽ kể đến lúc Thư Nguyên ngủ rồi, anh bèn đeo tai nghe, nghe tiếng hít thở của Thư Nguyên mà tiếp tục công việc.
Ôn Nghi đang dỗ cậu.
Thư Nguyên biết, cậu nghe Ôn Nghi lại nói mấy câu trấn an, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng hỏi: "Ôn Nghi, cậu nói... người kia, là bạn trai mới của Lục Phỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vat-phat-sang/2555575/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.