Anh Bính vùng dậy,đầu như vừa đập vào cái gì,choáng váng vô cùng. Mải một lúc lâu mới mở mắt ra được. Phía trước là một gương mặt đen nhẻm đang nhìn chằm chằm về phía mình,đôi môi bầm tím như miếng thịt bò quên để ngăn đông,nước dãi từ từ nhỏ xuống,len qua khuôn miệng của anh.
– Cứu cứu cứu…
– Cứu cái gì cha. Tui Điền đây. Cha ngủ mà cha la hét om sòm vậy.
– Má mày Điền,mày làm cái gì vậy. Cứu tao mau lên…
– Cha khùng hả cha.
– Bốp.
Thằng Điền bớp thẳng vào đầu của sư phụ mình một cái,làm ổng choáng váng mặt mày,lắc lắc qua lại một lúc mới trấn tĩnh,nhận ra khung cảnh xung quanh chính là xưởng mộc của mình. Phía ngoài sân không thấy năm khúc gỗ đó ở đâu nữa. Trời thì đang nắng chang chang,rút cuộc là có chuyện gì,sao đầu óc cứ lâng lâng khó tả vô cùng.
– Tỉnh chưa. Cha ngủ mà cha mớ thôi rồi. Cha kêu tui mấy lần,tui hết chạy ra rồi chạy dô. Đi toilet ở dưới cũng không yên. Đang rặn cha cũng kêu,tưởng cha trúng gió nặng tui không kịp chùi,để y vậy chạy lên luôn. Chớ cha mệt thì cha nói tui mua thuốc chớ.
– Ai biết. Tự nhiên tao nằm thấy bậy bạ quá. Nãy chắc do tao thấy nên tao kêu mày đó. À mà mấy khúc gỗ đâu. Mày để đâu rồi.
– Tui dọn qua đường hông cho gọn,mai đợi thằng Mọt thằng Tĩnh tới rồi làm luôn. Mà anh đỡ chưa,nhìn mặt còn mệt lắm. Nằm nghỉ chút đi. Chắc sốt rồi mới nằm thấy bậy bạ,mớ sảng chớ gì.
– Ờ tao không biết nhưng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570839/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.