Út Dung đứng trong hiên chứng kiến toàn bộ hành động của má mình cũng chột dạ đôi chút. Từ hôm qua đến giờ,tại sao mọi người cứ luôn miệng nhắc về cây vú sữa. Xưa nay nó vẫn ở đó,vẫn gắn bó với tuổi thơ của chị ta quá đỗi bình thường mà. Út Dung cũng có niềm tin rất lớn vào tâm linh,nên mỗi khi ai đó nói về ma về quỷ,về vong hồn khuất mặt đều khiến chị có chút sợ hãi.
– Chớ bà làm gì ngoài đó.
– À không không. Tui coi cái gốc thôi. Thứ hai đào lên rồi bỏ đi đâu ông.
– Tui nói người ta chế tác cái bàn rồi để góc sân cho con Út Dung cuối tháng ngồi thu tiền trọ. Haha
– Ồng lúc nào cũng cà chớn. Mà thôi để gọn gọn vào cũng được. Tui thấy người ta hay chơi kiểu đó lắm. Cũng có lí đó. Lâu lâu thấy ông ngơ ngơ vậy mà cũng thông minh. Tối tui bắt cọp cho.
– Bà bậy bạ quá. Có con út Dung nó ở đây.
– Tui mua bia. Ti – Gơ.
– Ờ thôi ra quán đi,để đó tui.
– Có gì đâu mà để cho ông.
– Thì bởi.
Tính cà rỡn của ông Ba đôi lúc cũng hữu dụng vô cùng. Bà Lẹt nhanh chóng lấy lại niềm vui,cơn sợ hãi cũng vơi bớt phần nào,dù rằng bây giờ đang đứng đấu lưng với cái nơi làm hội nghị cho đám người ghê rợn trong giấc mộng đêm qua.
– Nhiều hồi cũng có ma thiệt đó bà.
– Thôi bà đừng nói tui sợ. Mà lỡ thiệt vậy có sao không.
– Tui nghe nói để dao trên đầu giường,rồi nhét tỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570837/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.