– 1 2 3 dzô. 2 3 dzô. 2 3 uống. Cạn ly nhé,thằng nào để long đền bị đục phù mỏ. Bé Hộ! – Hở.
– Làm ly mày. Đi đâu đó.
– Đi mua gói mì cho thằng nhỏ nó ăn tối cha. Uống gì giờ này cha. Đâu đưa coi rượu ngon không. Chuối hột của ai vậy,chiết tui nửa chai mấy cha.
– Rượu chùa hả mày. Uống ly nữa rồi chút tao chiết cho. Lần đầu cũng như lần cuối đó.
– Bữa sau có cho thêm nghe.
– Ờ.
Xóm Mỹ Quang chiều nào cũng vậy,cứ tầm chạng vạng là rượu bia cướp diễn đàn,tạo sân chơi hoành tráng cho các nghệ sĩ nhân dân trổ tài. Không giới hạn khả năng,không quan trọng xuất thân,uống được thì uống,không được thì thôi. Ai nôn về thì ra sau ói. Ở đây truyền thống đến nỗi có hai câu thơ tương truyền mà khi nhắc đến,đều biết là ở địa phương nào.
– “Sướng như khối phố Mỹ Quang
Sáng làm chiều nhậu xâm xoàng đến khuya”
Thật đúng vậy,ít khi có kẻ rời bàn với vẻ tỉnh táo. Về đến nhà,mở cửa ra đèn sáng,đóng cửa lại đèn tối,kéo phẹc ba tuy xuống,xè một lúc xong lăn ra ngủ. Sáng ra dọn cái tủ lạnh mệt nghỉ. Đó chỉ là một trong số những giai thoại bất hủ về các bô lão thần men đại hiệp được nhân gian tương truyền.
– Á Á Á.
– Cái gì vậy. Đợi tao. Mẹ cha cái gì vậy.
– Xoảng
Cái hủ rượu bị hất tung rơi thẳng xuống đất. Cả đám người bỏ chạy tán loạn,có bô lão còn đánh rơi cả dép. Con búp bê vẫn đang nằm chễm chệ trên bàn,ngoái đầu nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570832/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.