Giang Ngưng Nguyệt làm loạn nửa ngày, kết quả còn chưa về đến nhà, đã khò khò ngủ quên trên xe.
Lục Nghiễn Hành đậu xe vào gara, tắt máy xuống xe, đi đến phía ghế phụ, kéo cửa xe ra, cúi người tháo dây an toàn cho Giang Ngưng Nguyệt.
Giang Ngưng Nguyệt mơ mơ màng màng ngửi thấy mùi đàn hương dễ chịu trên người Lục Nghiễn Hành, cô mở đôi mắt say mèm mờ mịt, “Đến nhà rồi à?”
Lục Nghiễn Hành cười, bế ngang Giang Ngưng Nguyệt ra khỏi xe, nói: “Đúng vậy, nhóc say rượu.”
Giang Ngưng Nguyệt giơ tay ôm cổ Lục Nghiễn Hành.
Giang Ngưng Nguyệt say rượu mắt long lanh nước, trông đặc biệt ngoan ngoãn, khiến Lục Nghiễn Hành rất muốn hôn cô.
Anh không nhịn được, cúi đầu hôn lên môi Giang Ngưng Nguyệt một cái, giọng trầm khàn, “Đừng nhìn anh như thế bảo bối.”
Giang Ngưng Nguyệt hoàn toàn không biết dáng vẻ hiện tại của mình rất quyến rũ, cô ngoan ngoãn nhìn Lục Nghiễn Hành, đột nhiên nói: “Lục Nghiễn Hành, em đói rồi.”
Lục Nghiễn Hành hỏi: “Buổi tối ở nhà cũ không ăn cơm sao?”
Anh rảnh một tay đóng cửa xe lại, ôm Giang Ngưng Nguyệt đi về phía thang máy.
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Ăn rồi, nhưng không ăn được bao nhiêu.”
Lục Nghiễn Hành cười cô, “Ai bảo em không ăn no.”
Giang Ngưng Nguyệt: “Buổi trưa ăn no rồi, lúc ăn cơm tối vẫn chưa thấy đói.”
Lục Nghiễn Hành ôm Giang Ngưng Nguyệt vào thang máy, hỏi: “Vậy giờ em muốn ăn gì?”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Muốn ăn cá hấp.”
Khóe môi Lục Nghiễn Hành cong lên mang theo ý cười, trêu cô, “Trong nhà không có cá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906465/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.