Giang Ngưng Nguyệt đến kì kinh nguyệt, lại ngồi máy bay mấy tiếng, Lục Nghiễn Hành không quá yên tâm để cô ở nhà một mình, nên đến công ty xử lý xong việc quan trọng liền lái xe về nhà.
Xe dừng vào gara, anh xuống xe cầm vali lên lầu.
Về đến nhà còn chưa đến sáu giờ, trong nhà rất yên tĩnh. Lục Nghiễn Hành đặt vali ở hành lang, thay dép đi trong nhà rồi đi về phía phòng ngủ.
Anh đi đến cửa phòng ngủ, đưa tay nhẹ nhàng vặn mở cửa phòng.
Trong phòng ngủ rèm cửa đóng chặt, chỉ có chiếc đèn đứng ở đầu giường phát ra một chút ánh sáng yếu ớt.
Giang Ngưng Nguyệt cuộn tròn trong chăn, khép mắt đang ngủ rất yên tĩnh.
Lục Nghiễn Hành sợ vào nhà sẽ làm Giang Ngưng Nguyệt tỉnh giấc, nên chuẩn bị đóng cửa lại.
Cửa đóng được một nửa, giọng nói mơ màng của Giang Ngưng Nguyệt vang lên: “Lục Nghiễn Hành, là anh à?”
Lục Nghiễn Hành cười, nói: “Không thì sao?”
Anh lại đẩy cửa ra, bước vào trong phòng.
Đi đến trước giường, thấy Giang Ngưng Nguyệt mắt ngái ngủ dụi mắt, vẫn chưa tỉnh ngủ.
Anh cúi người xuống, cách lớp chăn ôm lấy eo Giang Ngưng Nguyệt, hôn lên đôi mắt đẹp như hạt ngọc trai của cô, sau đó mới hơi ngẩng đầu lên, dùng ngón trỏ cào nhẹ má cô, nhẹ giọng nói: “Còn sớm, ngủ thêm một lát đi.”
“Mấy giờ rồi?” Giang Ngưng Nguyệt vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói vẫn còn hơi mơ màng, rất đáng yêu.
Cô kéo cổ tay Lục Nghiễn Hành để xem đồng hồ, phát hiện vẫn chưa đến sáu giờ.
Ngẩng đầu nhìn Lục Nghiễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906448/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.