Giang Ngưng Nguyệt lớn lên ở một thị trấn nhỏ, thị trấn rất nhỏ, trường tiểu học thậm chí ngay đối diện nhà cô, chỉ cần đi qua một cây cầu vượt dành cho người đi bộ. Trường cấp hai xa hơn một chút, nhưng đi xe buýt cũng chỉ hai trạm dừng, mỗi ngày cô cùng bạn bè đi học và về nhà, vừa lên xe chưa nói được mấy câu đã về đến nhà rồi.
Vì trường học luôn rất gần nhà, Giang Ngưng Nguyệt căn bản không có chỗ nào cần phải đạp xe. Thêm vào đó ở chỗ cô có rất nhiều dốc lên dốc xuống, đạp xe rất vất vả, vì vậy cả thị trấn rất ít thấy người đạp xe đạp.
Giang Ngưng Nguyệt chưa từng học đạp xe, lúc đi thuê xe, cô thấy thích một chiếc xe đạp nhỏ màu hồng có hoa, giỏ xe phía trước còn có thể để hoa tươi, rất hợp để chụp ảnh.
Cô vừa nhìn đã thích, vịn tay vào tay lái không muốn buông ra, quay đầu hỏi Lục Nghiễn Hành: “Chiếc này thế nào?”
Lục Nghiễn Hành liếc nhìn, nói: “Hơi cao.”
Anh chỉ vào chiếc xe đạp trẻ em thấp hơn ở bên cạnh: “Chiếc kia được hơn.”
Giang Ngưng Nguyệt nhìn theo hướng tay Lục Nghiễn Hành chỉ, vừa lúc thấy một em bé bảy tám tuổi chạy về phía chiếc xe đó, hét lên với mẹ cô bé: “Mẹ ơi, con muốn đạp chiếc xe này.”
Giang Ngưng Nguyệt: “....”
Giang Ngưng Nguyệt quay đầu nhìn Lục Nghiễn Hành, lườm anh: “Anh cố ý đúng không?”
Lục Nghiễn Hành cười đến mức vai run rẩy, anh đưa tay xoa đầu Giang Ngưng Nguyệt, nói: “Chẳng phải em cũng là trẻ con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906444/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.