Giang Ngưng Nguyệt nhỏ giọng lầm bầm: “Em không có động loạn.”
Lục Nghiễn Hành nhìn cô, đáy mắt chứa ý cười: “Ồ? Vậy là anh hiểu lầm em rồi?”
Giang Ngưng Nguyệt thấy Lục Nghiễn Hành cười mình, giơ tay đánh anh một cái.
Lục Nghiễn Hành không nhịn được cười, để mặc Giang Ngưng Nguyệt nắm tay đấm lên vai mình, rồi vòng tay ôm lấy eo hông cô, kéo cô lại gần hơn.
Anh nắm lấy cằm cô, không kìm được lại cúi đầu hôn cô.
Tay của Giang Ngưng Nguyệt vừa rồi đấm vào vai Lục Nghiễn Hành, vô thức chuyển thành ôm lấy vai anh.
Hai người hôn nhau đến lúc cao trào, điện thoại của Giang Ngưng Nguyệt đặt trên bàn trà đột nhiên reo lên.
Cô hơi đẩy vai Lục Nghiễn Hành ra, quay đầu đi lấy điện thoại.
Thấy hiển thị cuộc gọi đến trên màn hình, cô vội vàng ngồi thẳng người dậy, nói: “Mẹ em gọi, anh đừng nói gì nhé.”
Lục Nghiễn Hành “chậc” một tiếng như cười như không, nhìn Giang Ngưng Nguyệt: “Cảm giác anh như tình nhân của em vậy.”
Giang Ngưng Nguyệt không nhịn được cười, cô giơ tay bịt miệng Lục Nghiễn Hành lại, sau đó nghe điện thoại.
“Mẹ.”
Ở đầu dây bên kia, giọng của mẹ Giang truyền tới, hỏi: “Nguyệt Nguyệt, đang làm gì thế?”
Giang Ngưng Nguyệt nhìn khung cảnh trước mắt.
Cô ngồi trên người Lục Nghiễn Hành, cơ thể của hai người cách hai lớp vải mỏng dính sát vào nhau, đầu dây bên kia là giọng mẹ, cô vô cớ cảm thấy có chút chột dạ, trả lời: “Ưm... Con đang ăn cơm ạ, mẹ.”
Mẹ Giang nói: “Sao lại ăn cơm muộn thế? Là ăn tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906435/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.