Ánh mắt Giang Ngưng Nguyệt rơi xuống môi của Lục Nghiễn Hành, cô luôn can đảm tột độ, nhưng lúc này không biết vì sao lại đột nhiên hơi ngượng ngùng.
Dù sao cô tuy mạnh miệng, nhưng thực ra cũng là người mới, cô nhìn chằm chằm môi Lục Nghiễn Hành vài giây, cuối cùng vẫn hơi ngượng.
Nhưng cô không muốn Lục Nghiễn Hành nhận ra cô đang ngượng, thế là mỉm cười với anh, nói: “Thôi, vẫn là để sau thử xem sao, hôm nay mà hôn, hình như hơi quá nhanh rồi.”
Một tay Lục Nghiễn Hành đút túi dựa vào cạnh cửa xe.
Anh cười nhìn cô, không vạch trần việc vừa nhìn cái đã biết cô ngượng.
Giang Ngưng Nguyệt bị Lục Nghiễn Hành cười đến mức có hơi chột dạ, thế là ra vẻ mạnh miệng hơi ngẩng cằm lên, nhìn anh: “Anh cười cái gì?”
Lục Nghiễn Hành cười: “Không có gì.”
Anh nhìn cô, đột nhiên nói: “Đưa thẻ căn cước của em cho anh.”
Giang Ngưng Nguyệt lấy làm lạ, hỏi: “Anh lấy thẻ căn cước của em làm gì?”
Lục Nghiễn Hành: “Em đừng quan tâm, anh có việc cần dùng.”
Giang Ngưng Nguyệt: “Không nói thì em sẽ không đưa.”
Lục Nghiễn Hành đành phải thành thật: “Làm thẻ phụ cho em.”
Giang Ngưng Nguyệt hơi bất ngờ, hỏi: “Thẻ phụ ngân hàng sao?”
Lục Nghiễn Hành “Ừm” một tiếng, nói: “Em đưa thẻ căn cước cho anh trước đã, ngày mai anh sẽ nhờ người đi làm.”
Giang Ngưng Nguyệt không nhịn được nhìn chằm chằm Lục Nghiễn Hành, nửa buổi không lên tiếng trả lời.
Lục Nghiễn Hành nhìn cô: “Sao vậy?”
Giang Ngưng Nguyệt nhìn anh, không nhịn được hỏi: “Lục Nghiễn Hành, anh chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906425/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.