*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Từ Qua chưa ăn xong cơm thì Trịnh Húc đến, trong tay còn cầm một hộp cơm khác, "Sao em ăn trước rồi?"
Từ Qua nuốt miếng cơm, "Anh mang cơm cho em hả?"
Trịnh Húc để hộp cơm trên bàn, "Ừ, lúc vừa ra khỏi cửa thì thấy em còn chưa xong nên anh tiện tay mua thôi."
"Cảm ơn nhé." Từ Qua cười, "Em còn đang lo một phần không đủ đây."
Trịnh Húc kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, cả người ngả ra sau châm một điếu thuốc, "Nhìn em ăn nhiều như vậy giống phụ nữ chỗ nào chứ."
"Vụ của Tô Lệ giải quyết ổn thỏa rồi hả?"
"Vẫn chưa." Trịnh Húc nhả một vòng khói, híp mắt nhìn chằm chằm Từ Qua, "Bỗng nhiên anh phát hiện trông em cũng không tệ, vì sao không nuôi tóc dài?"
Khóe miệng của Từ Qua giật một cái, xử lý xong một hộp cơm, lại mở cơm hộp của Trịnh Húc, "Tóc dài vướng lắm, anh đang rảnh rỗi lắm hả?"
"Rảnh chỗ nào chứ." Trịnh Húc đứng dậy, "Ban đầu định rủ em tối nay đi ăn, ai ngờ lại có án mạng nên đành hẹn hôm khác vậy."
Trịnh Húc mang cho cô món ớt xanh xào thịt, Từ Qua không ăn được ớt xanh nên nãy giờ chỉ toàn lựa thịt, nghe anh nói xong liền không cẩn thận gắp nhầm miếng ớt cho vào miệng, đành nhíu mày nuốt xuống, "Ăn cơm? Có tin tốt hả?"
"Em đoán đi. Không phải em có thuật đọc tâm sao?"
"Em không đoán ra." Từ Qua hết sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-sang-nhat/39235/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.