Trần Nhã Tĩnh lắc đầu, “Không có, tôi chưa bao giờ gặp anh ta, chỉ nghe người ta nói thầy giáo… Thẩm có một cậu con trai rất ưu tú mà thôi.”
Thầy giáo Thẩm, ba chữ này mới châm chọc làm sao.
Trên lớp, Thẩm Khánh Châu không quan tâm đến danh dự của học trò, đánh học sinh. Học trò dùng thủ đoạn cực đoan nhất trả thù thầy giáo, khiến thầy giáo nhà tan cửa nát, mất hết danh dự.
“Tôi sẽ bị phán thế nào? Khi đó tôi còn chưa đủ mười sáu tuổi, tôi không biết sẽ gây ra hậu quả như vậy, tôi thật sự không biết…”
Từ Qua muốn cười, nhếch nhếch khóe miệng nhưng không cười nổi, chỉ cảm thấy bi ai, cô không muốn trả lời vấn đề này. Cô im lặng một lát rồi lấy tấm hình chụp Thẩm Kỳ ra, đưa đến trước mặt Trần Nhã Tĩnh, “Cô từng gặp người này chưa?”
Lúc này Trần Nhã Tĩnh mới ngẩng đầu, nhìn tấm hình một lát rồi lắc đầu, “Chưa từng gặp.”
Mắt cô ta đỏ lên, rời mắt khỏi tấm ảnh, nhìn chằm chằm Từ Qua, “Tôi còn quay lại được không?”
Có lẽ từ mười năm trước, cô ta đã không thể trở về.
Ra khỏi phòng thẩm vấn đã là 11 giờ đêm, Từ Qua cầm điện thoại quay về văn phòng.
“Từ Qua?”
“Hử?”
Từ Qua ngẩng đầu nhìn thấy Lục Thịnh, bốn mắt nhìn nhau, khóe môi cô chợt cong lên, nở một nụ cười. Vẻ mặt mệt mỏi nhưng nụ cười rực rỡ, Lục Thịnh cứ thế nhìn chằm chằm cô.
“Đội trưởng Lục.” Lâm Phong cũng đi ra.
Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-sang-nhat/3279559/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.