Nhiều tiền có thể bao nuôi anh không?
Từ Qua nuốt nước bọt, cổ họng hơi khô, rốt cục không dám nói ra lời này. Cô vẫn chưa có gan nói giỡn với Lục Thịnh, quan hệ của bọn họ chỉ là cấp trên cấp dưới.
Từ Qua chẳng quan tâm đến thể diện mỉm cười: “Điều kiện của khu này không tệ, nhà ở lại khó kiếm nên tôi đưa tiền đặt cọc trước để anh đỡ phải bận rộn đi tìm nhà. Tiền vẫn do anh bỏ, chủ thuê không thu nhiều tiền của anh chứ?”
Lục Thịnh gật đầu: “Suy nghĩ rất chu đáo.”
“Đồng nghiệp giúp đỡ lẫn nhau, Đội trưởng Lục không cần khách sáo.”
Lục Thịnh che dấu cảm xúc, thản nhiên nói: “Ừ, đồng nghiệp.”
Lúc nãy Từ Qua thật sự lúng túng đến tê cả da đầu, sau một hồi nói nhảm thì đỡ căng thẳng hơn nhiều: “Chung cư này rất gần đơn vị, thiết bị đầy đủ, chuyện tìm nhà thường có thể gặp chứ không thể cầu. Nếu anh không hài lòng có thể tìm nhà khác, chủ nhà ở đây rất dễ tính.”
Quan trọng nhất là anh đang ở lầu trên nhà cô! Ở gần quan được ban lộc! Cô muốn tán tỉnh anh!
Lục Thịnh đút một tay vào túi: “Rất tốt, đi ngủ sớm đi.”
Xoay người rảo bước rời đi, Từ Qua nghe được âm thanh của thang máy, nỗi lòng lo lắng dần dần vơi xuống. Cô vội vàng đóng cửa lại rồi khóa trái, vào phòng ngủ ngã mạnh xuống giường.
Cô ngất xỉu là do thức đêm liên tục, chảy máu cam chỉ là cọng rơm cuối làm gãy lưng con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-sang-nhat/3279528/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.