Beta: Lục.
“…..”
Đường Oanh cầm bông hoa hồng của Văn Mộc Cảnh tặng, nhìn ngắm một lát, trong lòng cô dâng lên một cảm giác kì lạ.
Cô cắm bông hồng duy nhất trên tay vào một chiếc bình hoa nhỏ.
Chu Trạch Sâm nhìn hành động của cô, nhướng mày hỏi: “Đường Đường…con đã đồng ý cho cậu ta một cơ hội nữa à?”
Chuyện của hai người họ ông cũng lờ mờ biết được một chút, nhưng ông là cha của Đường Oanh, con gái không nói ra, ông cũng không nên hỏi nhiều.
Chỉ là ông vẫn muốn biết đáp án.
Đường Oanh vuốt nhẹ bình hoa, cô hơi mất tự nhiên đáp: “Không ạ.”
Cô vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận anh, bởi vì cô không dám đặt cược rằng anh thực sự yêu mình.
Cho nên tuy rằng cô đã mềm lòng nhưng vẫn phải tiếp tục quan sát hành động của anh.
Chu Trạch Sâm ngầm hiểu rằng Đường Oanh đã đã thừa nhận chuyện này, ông sẽ luôn ủng hộ mọi quyết định của cô, nhưng nếu cô lại bị tổn thương, ông nhất không bỏ qua cho tên nhãi kia.
Câu chuyện kết thúc, Đường Oanh phụ dì giúp việc dọn dẹp.
Đúng sáu giờ tối, Chu gia đón năm mới trong bầu không khí vui vẻ. Dì giúp việc của Chu gia là người đơn thân, dì vẫn luôn ở trong nước trông nom biệt thự Chu gia nên rất thân quen với người trong nhà.
Mọi người cùng ngồi trên bàn cơm, vô cùng náo nhiệt.
Sau khi ăn cơm xong, Đường Oanh mở tivi, bật phát chương trình đêm hội liên hoan Tết âm lịch, dù sao cô cũng không xem, chỉ dùng âm nhạc trong đó làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351760/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.