Editor: Lục.
Sau lưng Văn Mộc Cảnh đổ mồ hôi, miệng vết thương thật sự quá sâu, nhưng anh vẫn cố gắng mỉm cười với cô, lắc đầu tỏ vẻ không sao.
“Anh cố gắng chịu thêm lát nữa, chúng ta sẽ sớm được cứu ra ngoài thôi.”
Cô đỡ cánh tay anh để cho anh điểm tựa, sau đó cô lấy ra một chiếc kính râm từ khe hở bên dưới, cô cầm nó gõ gõ vào thanh thép bên cạnh nhằm tạo ra âm thanh cầu cứu.
Cô vừa gõ được vài cái, đột nhiên Văn Mộc Cảnh ôm chặt lấy cô, anh vùi đầu vào sau tai cô
Đường Oanh nghĩ rằng anh không đủ sức đứng vững, cô bèn dừng tay lại, lúng túng đưa tay lên vuốt sau đầu anh, cô lo lắng muốn biết trạng thái sức khỏe của anh như thế nào, cô lại cảm thấy sau tai có chút ngưa ngứa, tê dại.
“Đường Đường, đừng đẩy anh ra.”
Anh bám chặt trên người cô, lại sợ cô sẽ đẩy mình ra, anh bày ra vẻ đáng thương nói thêm một câu nữa: “Anh đang bị thương.”
“…”
Anh biết cô dễ mềm lòng nên đã thành công chọc trúng khuyết điểm này của cô, ban đầu Đường Oanh vốn định đẩy anh ra nhưng sau khi anh nói xong, cô đã không làm thế, cô không thể làm vậy với một người đang bị thương.
Văn Mộc Cảnh cụp mắt suy nghĩ, hồi lâu mới nói: “Đường Đường, em thích diễn xuất thì cứ làm đi, sau này bất cứ chuyện gì anh cũng ủng hộ em, cho dù anh có ghen cũng không cấm đoán em tỏa sáng nữa, sẽ để em có khoảng trời của riêng mình, tự do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351758/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.