Văn Mộc Cảnh đứng trước cửa kính sát đất ở văn phòng nhìn màn đêm, chiếc quần tây và áo sơ mi phẳng phiu khắc họa bờ vai rộng và vòng eo hẹp của anh, dưới vẻ ngoài văn nhã lộ rõ vẻ đằng đằng sát khí.
Đôi mắt đen của anh phản chiếu vẻ rạng rỡ bên ngoài cửa sổ kính, nhưng đồng tử lại không chú ý tới cảnh sắc đó.
“Cốc cốc ——”
Trình Lê đẩy cửa, “Văn tổng, Chu tổng của địa ốc Đường Dịch một lần nữa từ chối lời mời của chúng ta với lý do thương tiếc người vợ đã khuất của ông ấy.”
“Tiếp tục hẹn.” Văn Mộc Cảnh xoay người cầm lấy áo khoác trên ghế, biểu cảm hiểu rõ mọi thứ.
Đây là lần thứ ba địa ốc Đường Dịch từ chối lời hẹn của Văn thị, dù sao đây là cũng công ty địa ốc có tên tuổi ở nước ngoài mà ai cũng muốn cướp được mối làm ăn này, phải cho bọn họ thời gian lựa chọn đối tượng hợp tác.
“Vâng.”
Trình Lê nói xong nhấc túi giấy trong tay lên, “Văn tổng, đây là bánh ngọt mà ngài yêu cầu.”
“Được, cậu tan tầm đi.”
Văn Mộc Cảnh nhận lấy đồ vật trong tay anh ta, lập tức đi vào thang máy. Anh nhìn bánh ngọt lớn bằng một bàn, khẽ cau mày, cô gái nhỏ thích ăn mấy cái này à, đã bé lại còn ngọt quá mức.
Đi xe từ công ty về nhà mất 40 phút, Văn Mộc Cảnh luôn nhẹ nhàng xách túi, cố gắng đảm bảo bánh kem còn nguyên vẹn.
Nhưng buổi tối về đến nhà, Đường Oanh vội vàng giúp đỡ dì Lưu bưng thức ăn, trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/277863/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.