Chu Quảng Thâm cười cười, "Chiến Vô Song, không bằng đều thối lui một bước thì thế nào, chúng ta đừng đấu, chờ cổ thành mở ra thì bọn ta sẽ lập tức mang Tô Vũ về Đại Minh phủ, cả đời không để hắn bước chân ra khỏi Nhân cảnh, các ngươi cảm thấy thế nào?"
"Nực cười!"
Thanh âm trào phúng của Huyền Vô Cực vang lên: "Nhân tộc hứa hẹn chỉ là chuyện tiếu lâm, ai sẽ tin?"
Chu Quảng Thâm lắc đầu, "Huyền Vô Cực, chúng ta là đồng minh, sao ngươi có thể nói như vậy? Ngươi đây là giúp người ngoài, không giúp người mình. Dựa theo Nhân tộc tới nói thì đó là hành động ăn cây táo rào cây sung. Khốn nạn a, không nghĩ thiên tài Tiên tộc bây giờ lại hành xử như thế. . ."
Huyền Vô Cực im lặng, không hứng thú đấu võ mồm với hắn.
Giờ phút này, rất nhiều cường giả đã lần lượt tiến vào phủ thành chủ, mà Hắc Ám Ma Long chỉ lẳng lặng đứng trên cao nhìn xuống, không ra mặt quản chuyện ngoài này.
Cửa thành ta đã mở, các ngươi có thể đi vào liền đi vào, dù sao thì ông ta đã cho vô địch đủ mặt mũi.
Đến mức vào không được, hoặc là khiến cho hắn ra tay đối phó Tần Hạo bọn hắn, quên đi thôi, Đại Hạ vương cùng Đại Minh vương còn ở bên ngoài, hắn không cần thiết vì chút chuyện này, thật chọc tới Nhân tộc hai đại cường giả.
Trong lúc nhất thời, ngoài cửa thành có hơn mười vị Nhật Nguyệt giằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105113/chuong-1572.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.