Tuy Tô Vũ không biết đối phương là ai, bất quá không sao, nghe vậy trên đại thể liền đoán được tình huống như thế nào.
Người của Lạp Đức gia tộc!
Không chỉ mình y mà bên cạnh vị trung niên này còn đi theo nhiều vị cường giả khác. Trung niên nọ là Nhật Nguyệt cảnh, bên cạnh y còn có một vị Sơn Hải và hai vị Lăng Vân, trọn vẹn bốn người của Lạp Đức gia tộc đã đến.
Sau lưng trung niên, một thanh niên cũng cau mày nói: "Thiên Đạc, mau cùng chúng ta trở về, tiên tổ đã xuất quan rồi. . ."
Tô Vũ liếc nhìn bọn hắn, thản nhiên nói: "Trở về làm gì? Tới Chư Thiên chiến trường chưa làm nên tên tuổi, chẳng lẽ để ta trở về như thế?"
Mấy người thoáng chốc phẫn nộ.
Thanh niên nọ quát khẽ: "Thiên Đạc, cả lời của tiên tổ mà ngươi cũng dám không nghe sao?"
Tô Vũ đạm mạc đáp: "Thế thì để tiên tổ tới nói, các ngươi. . . còn chưa đủ tư cách!"
Bọn họ tức khắc nổi giận.
Thiên Đạc điên thật rồi à?
Dám ăn nói ngông cuồng và vô lễ như thế?
Ở bên cạnh, Đạc Ốc cũng đành chịu, xem ra Thiên Đạc đã quyết tâm không bán cho Ma tộc, hoặc là nói không hiến cho Ma tộc mà chỉ muốn tự mình đấu giá.
Gần đó có người cười ha hả nói: "Thiên Đạc có cơ duyên của mình, xử lý như thế nào không phải là chuyện của hắn à? Thủy Ma tộc chẳng lẽ còn muốn bức bách hắn nhường cơ duyên ra? Nếu là như vậy, Thủy Ma tộc sao có thể giữ lại được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105070/chuong-1529.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.