Phạm vi mục tiêu dần dần thu nhỏ.
40, 30 căn. . .
Khi trời sắp sáng, Tô Vũ liền tìm một căn phòng tránh né rồi hóa thành Thiên Đạc, chờ trời sáng rõ thì hắn sẽ cố ý đi đến những gian phòng phụ cận để dò xét. Bên ngoài có người rời đi, có người ra cửa, cũng có người tiếp tục đóng chặt cửa nẻo.
Mà ở ngoài thành giờ đây đã huyên náo ngút trời, ai ai cũng đều đang đi tìm Thiên Đạc.
Tô Vũ thì không chút hoang mang, ngày hôm nay hắn đã loại trừ được thêm 19 gian phòng, chỉ còn lại 11 căn nữa.
Phù Thổ Linh nếu ở trong 6 vòng này thì nhất định là sẽ nằm trong 11 gian phòng kia!
. . .
Mà giờ khắc này, Phù Thổ Linh quả thật đang ở một căn phòng trong số ấy.
Gã có chút bất an, bởi vì cảm giác nguy hiểm bất chợt dâng lên, quẩn quanh không thoát.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Thạch Tôn tìm tới rồi à?"
"Ta đã trốn trong cổ thành, nấp vào phòng rồi mà chẳng lẽ Thạch phiền phức kia còn dám tìm tới ta?"
Phù Thổ Linh hết sức sốt ruột, vì sao gã luôn cảm thấy bản thân đang lâm vào tình trạng nguy hiểm?
Phiền toái quá!
Cổ ốc cũng không tìm ra cơ duyên, chẳng lẽ gã phải rời khỏi đây? Rời khỏi cổ thành có khả năng còn nguy hiểm hơn, Tô Vũ và Thạch Tôn đều đang tìm gã.
"Không phải là Tô Vũ đấy chứ?"
Phù Thổ Linh lặng yên suy nghĩ, không đến mức đó, làm sao tên kia có thể biết được mình ở đây mà tìm tới được?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105051/chuong-1510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.