Đây là thiên tài Thủy Ma tộc, là hậu duệ của vô địch.
Bất quá Tô Vũ lại cảm giác hậu duệ của vô địch không đáng tiền, cách ba đời về sau càng không là gì, mà trên thực tế, hậu duệ của vô địch chính là biển chữ vàng, người bình thường căn bản không dám trêu chọc, dù cho Nhật Nguyệt của các tiểu tộc thì cũng là như thế, tiểu tộc còn chẳng có vô địch, nào ai dám đi trêu chọc.
"Có ai thấy Phù Thổ Linh không?"
Thiên Đạc hỏi một câu, Liệp Thiên các nói Phù Thổ Linh đã vứt bỏ điểm bảng, hiện tại dò xét không được, gã chỉ có thể tự mình đi tìm.
Rất nhanh, trong hư không có sinh linh cẩn thận đáp: "Hình như ta từng thấy nó tại hướng tây bắc một lần, bất quá. . . không xác định có phải Phù Thổ Linh hay không. Phù Thổ Linh là Thổ Linh tộc, nhưng ta lại thấy hắn đi trong nước cực nhanh. . ."
Thiên Đạc khẽ cười!
Không sai, chính là tên kia.
Quả nhiên, cái tên này khả năng đã hợp nhất ngũ hành, khó trách Thổ Linh nhất tộc mà lại dám đến vùng biển.
Nếu Phù Thổ Linh không thể hoạt động trong nước mà còn tới đây thì mới kỳ quái, hiện tại chẳng còn gì lạ nữa, có thể giải thích rõ tại sao tên kia lại xuất hiện ở nơi này, bảo sao gã tìm không thấy hắn, kể cả hắn giết Sơn Hải ngũ trọng ở đâu cũng khó mà biết.
"Đa tạ!"
"Không dám!"
Sinh linh nọ vội đáp lời sau đó nhẹ nhàng thở ra, lòng thì có chút vui vẻ, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105035/chuong-1494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.