Mấy ngày kế tiếp, Tô Vũ không ra khỏi Minh Quang thành.
Hắn dành thời gian tra tư liệu, mua tình báo.
Đã tiêu không ít tiền.
Hắn còn tranh thủ thời gian khôi phục thần văn thượng cổ kia, vài lần Cục lông nhỏ ngo ngoe bò ra giãy giụa đòi ăn đều bị Tô Vũ đánh một trận.
Ăn gì mà ăn, ngươi ăn rồi thì chỉ là thần văn cổ xưa bốc mùi hôi thối.
Đợi ta đổi lấy vô số thiên địa huyền quang xong, lúc đó còn sợ không có gì để ăn sao?
Thiên địa huyền quang không đắt!
Một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt nhất trọng mà thôi, một yêu thú Nhật Nguyệt nhất trọng chết, ít nhất đổi được 10 sợi, cường giả thượng cổ Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong, nguyên bộ thiết bị, bán cái giá hơn mười vị Nhật Nguyệt nhất trọng có đủ không?
Tô Vũ nghĩ lại rồi, không kiếm 300 500 sợi về thì quá lỗ!
Một vị Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong thượng cổ phải so được với 30 50 vị Nhật Nguyệt nhất trọng thời nay chứ?
Huống chi, thiên địa huyền quang không phải là thứ cứ giết người mới có, thứ này có thể bắt giữ trong hư không vô tận. Nhật Nguyệt chỉ cần phí chút thời gian mà thôi, cường giả đại tộc lại càng không quan trọng thời gian.
Tô Vũ dồn sức bắt tay vào chuẩn bị mọi việc.
. . .
Mà giờ phút này, Cửu Tinh đảo cách Thiên Hà đảo gần vạn dặm phi thường náo nhiệt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105005/chuong-1464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.