Tô Vũ đương nhiên không biết chuyện xảy ra ở Huyền Khải giới.
Hắn đang chuẩn bị đi đến sạp tiếp theo, phía sau, Viên Hầu cắn răng, cả giận nói: “Quay lại, ta bán cho ngươi!”
“Ta không...”
Tô Vũ chưa dứt lời, Viên Hầu đã nhe răng trợn mắt, ánh mắt hung hãn nhìn hắn, “Ngươi mua không? Mặc cả xong không mua à? Ngươi muốn chết đúng không?”
“Phá Sơn ngưu, ngươi cho rằng lão tử không làm gì được ngươi?”
Ánh mắt Viên Hầu hung lệ, ngươi dám chơi ta à?
Tô Vũ cười gượng: “Mua, mua chứ! Ta chỉ cảm thấy... Kỳ thật...10 giọt tinh huyết Sơn Hải... hơi đắt...”
Mua bán ấy mà, phải tỏ ra phân vân một chút.
Nếu mua quá dứt khoát, không chừng gia hỏa này sẽ có ý đồ xấu!
Tô Vũ quay đầu lại, lấy ra 10 giọt tinh huyết Sơn Hải nhất trọng.
Của Thiết Dực Điểu nhất tộc!
Chủng tộc rác rưởi!
Viên Hầu ghét bỏ, thầm mắng, mẹ nó, thật rác rưởi, nó có năng lực xử lý Sơn Hải nhất trọng Thiết Dực Điểu nhất tộc.
Thôi!
Giữ binh khí này cũng không dùng được, dù sao cũng là tinh huyết Sơn Hải, vẫn có chút giá trị.
Còn binh khí thì không dùng được.
Đã lãng phí một thời gian rồi, không cần thiết vì thứ này mà lãng phí thời gian thêm nữa.
Nhận tinh huyết xong, nó ném hàng cho Tô Vũ, tức giận nói: “Ngươi may đấy, nếu không phải lão lừa đảo kia đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105001/chuong-1460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.