Vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh bọn họ đã tới một cửa tiệm khá lớn.
Cửa hàng hai tầng mặt phố.
Diện tích rất lớn, cửa rộng mở.
Dùng ý chí chi văn khắc họa tên Liệp Thiên các, là một loại văn tự cổ đại, kiểu chữ giống bảng hiệu ở cổng thành.
Liệp Thiên các, phân bộ Vân Tiêu.
Tô Vũ vào cửa, lầu một là cửa hàng, bày mấy cái bàn... không ngờ lại là hình thức bàn của Nhân tộc, còn có ghế sô pha, có vẻ đều là sản phẩm của Nhân tộc.
Lão giả thì lại không cảm thấy kỳ quái, Nhân tộc sản xuất được nhiều mấy thứ này, hơn nữa giá còn rẻ, Liệp Thiên các dùng đồ của Nhân tộc cũng là bình thường, bọn người kia thực keo kiệt, Tiên tộc và Thần Ma đều thích dùng bảo vật chế tạo bàn ghế. Mà Long tộc thì thích dùng đồ rèn bằng vàng bạc châu báu.
Mua không nổi!
Đồ Nhân tộc dùng tốt, giá lại rẻ, bỏ ra sử dụng cũng không mất mặt.
Tô Vũ mới vừa vào cửa, một nữ nhân tai mèo nhanh chóng đi tới, ngọt ngào bắt chuyện: “Khách nhân cần hỗ trợ gì không? Mời ngồi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi, danh dự của Liệp Thiên các là đệ nhất vạn giới, chỉ có khách nhân không thể tưởng được, không có điều gì Liệp Thiên các không làm được.”
Tô Vũ rất muốn mắng, dối trá!
Lần trước lão tử bảo các ngươi diệt Thần Ma, các ngươi liền mặc kệ ta.
Trong biển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4104989/chuong-1448.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.