"Tiết kiệm chút khí lực đi..."
Thanh âm của Ảnh Tử vẫn thăm thẳm như trước: "Quen liền tốt, ta tới sớm hơn ngươi, năm đó khi Hồng Đàm còn chưa nhận Bạch Phong làm đồ đệ, Trần Vĩnh ra ngoài có việc, Hồng Đàm ba tháng đều không cho ta ăn..."
Làm quen là được!
Năm đó Hồng Đàm không cho ăn mà nó cũng sống tiếp được.
Lúc này mới mấy ngày chứ!
Toan Nghê bé nhỏ này thế mà đã không chịu nổi, quá hấp tấp.
Vài ngày trước đã bảo ngươi đừng giày vò, lại cứ nhất định muốn giày vò, bị điện giật nửa ngày, tiêu hao rất lớn, bằng không nào sẽ đến mức như thế, mới mười ngày không có tiếp tế mà đã sắp chết đói.
Nhìn lại Thủy Nhân kia xem, vẫn rất tốt a.
Người ta không nói nhiều, không có việc gì liền biến thành một vũng nước, tiêu hao cũng không lớn, một năm không ăn không uống đều chẳng chết được.
Toan Nghê cũng không trả lời.
Bởi vì nó không còn khí lực để đáp lời!
Đói!
Thật sự rất đói.
Thực lực của nó không tính là quá mạnh, Đằng Không cửu trọng dĩ nhiên không bằng Ảnh Tử, cái tên đã là Lăng Vân tam trọng rồi.
Đang nghĩ ngợi, lỗ tai lớn của Toan Nghê hơi hơi chấn động một cái.
"Tới rồi..."
Toan Nghê muốn khóc!
Cuối cùng cũng chịu nhớ tới chúng nó!
Người đến rồi!
Nếu còn không đến, nó sẽ thật sự chết đói ở chỗ này.
Trong hành lang truyền đến tiếng bước chân của Tô Vũ, Tô Vũ vội vàng xuống bậc thang, tiến vào phòng khách, chờ khi thấy Toan Nghê mở to hai mắt nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/1816788/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.