Trong văn phòng.
Phủ trưởng lại tới, thấy Tô Vũ thì cũng không ngoài ý muốn, hôm qua ông đã biết.
"Phụ cận Thiên Thủy thành bị tập kích, thành vệ quân thương vong không ít."
"Nam Nguyên, đêm qua..." Phủ trưởng dừng một chút mới nói: "Một thôn trang nhỏ bị tập kích, không ít người đã chết, chỉ còn mấy đứa bé trốn trong hầm tránh thoát một kiếp, Vạn Tộc giáo ra tay, thành vệ quân đã đuổi theo."
Liễu Văn Ngạn lạnh mặt, "Đám súc sinh! Quả nhiên là tới Nam Nguyên! Vẫn là kiểu cũ, gây ra hỗn loạn, phân tán lực lượng, xem ra mưu đồ không nhỏ! Long Võ vệ vẫn không tìm thấy chủ lực của bọn họ ư?"
"Không thấy." Phủ trưởng cũng rất bất đắc dĩ, "Bọn hắn ẩn núp quá sâu, Nam Nguyên không đủ nhân thủ, cũng không thể chia nhỏ ra tìm, bằng không bị tiêu diệt từng phần sẽ rất phiền toái."
"Bên Đại Hạ phủ nói thế nào?" Liễu Văn Ngạn có chút vội vàng, người của Vạn Tộc giáo tới thật rồi.
Nam Nguyên chỉ là thành nhỏ, lực lượng phòng thủ quá yếu, Đại Hạ phủ nhiều tinh nhuệ, nếu có bọn họ trợ giúp một chút thì Vạn Tộc giáo sẽ không dám càn rỡ.
"Thành chủ đã phát lệnh cầu viện, nhưng những thành trì khác cũng đang cầu xin viện binh, Đại Hạ phủ còn phải cố thủ phủ thành, để phòng Vạn Tộc giáo gây hỗn loạn, cho nên..."
"Không có viện quân?" Liễu Văn Ngạn tức giận gầm lên: "Vậy thì cầu viện mấy đại học phủ!"
Phủ trưởng bất đắc dĩ đáp: "Nói rồi, nhưng gần đây tiền tuyến trưng binh, không ít thầy trò mấy đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/1816472/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.