Cảm nhận được ánh mắt của mọi người đều tập trung vào mình, Công Dương Đồ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như cũ.
Lão bình tĩnh nói: "Các vị không ngại nghe thử xem Huyền Tẫn Cung ta nguyện ý bỏ ra những bảo vật như thế nào để bù đắp trước đã, rồi hãy quyết định, thế nào?"
Trong mắt cao tầng Huyền Tẫn Cung, nếu có thể tránh việc hoàn toàn trở mặt với Huyền Hồ Thư Viện thì đương nhiên là tốt nhất.
Cho nên mới chọn cách bỏ ra một số báu vật hiếm có để trao đổi.
Chỉ cần Huyền Hồ Thư Viện đồng ý, tự nhiên cả nhà cùng vui.
Nhưng ngoài dự đoán của Công Dương Đồ, Viện trưởng Lý Hi Sinh không hề suy nghĩ mà lắc đầu nói: "Nói thế này đi, Huyền Tẫn Cung các ngươi dù có lấy ra tiên gia bảo vật, Huyền Hồ Thư Viện ta cũng sẽ không để Lục sư đệ chịu thiệt thòi!"
Công Dương Đồ nhíu mày.
Không đợi lão mở miệng, Huyền Cảnh đã lập tức đứng dậy, cười hì hì nói: "Vậy thì đánh! Đánh cho đến khi tên Lục Dạ kia chịu chủ động giao ra Huyền Tẫn Chi Đồ mới thôi!"
Giọng nói tràn đầy ý khiêu khích vang vọng khắp đại điện, không dứt.
Những bậc trưởng bối của Huyền Hồ Thư Viện đều rất kinh ngạc, người trẻ tuổi này thật ngông cuồng!
"Chư vị đừng hiểu lầm."
Công Dương Đồ giải thích: "Ý của Huyền Tẫn Cung ta là, nếu Huyền Hồ Thư Viện từ chối trao đổi, để tránh gây ra đại chiến giữa hai đạo thống chúng ta, Huyền Tẫn Cung ta nguyện chọn cách dùng đại đạo tranh phong để giải quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tien-trieu-bai-c/5290833/chuong-912.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.