Còn chuyện gì sao? Lục Dạ dừng bước.
"Vừa rồi ngươi cũng cảm ứng được ảo diệu của Ngự Tâm Thuật không chỉ đơn giản như vậy."
Đạo hữu thần bí kia nói: "Ngoài việc tôi luyện tâm thần mượn sức mạnh tù nhân xuất chiến bí thuật này còn có diệu dụng khác, tiếp theo ngươi tự mình đi tham ngộ mày mò là được."
"Tuy nhiên nhất định phải cẩn thận, thi triển bí thuật này phản phệ sẽ rất nghiêm trọng!"
Lục Dạ gật đầu: "Được."
...
Thư viện Huyền Hồ, chỗ ở của Lục Dạ.
Lục Dạ đang ngồi xếp bằng đả tọa mở mắt ra, giữa hai lông mày hiện lên một tia buồn bã.
Chuyện mà đạo hữu thần bí kia ra ngoài muốn làm chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Nếu không căn bản không cần phải dặn dò mình như vậy.
Hồi lâu Lục Dạ mới ổn định tâm thần.
Bí mật của Thanh Minh Chi Khư quá nhiều, cho đến nay những gì hắn hiểu biết cũng chỉ là một góc băng sơn.
Mà về mọi thứ của đạo hữu thần bí kia Lục Dạ thậm chí hoàn toàn không biết gì cả.
Trong tình huống này điều duy nhất hắn có thể làm là quản tốt chuyện của mình, bớt lo lắng những chuyện không liên quan đến mình.
Lật tay một cái, một hạt sen đen tuyền to cỡ hạt đậu tằm hiện ra, bề mặt hạt sen sinh ra những đạo văn thần bí tự nhiên, nhìn như nhỏ bé thực chất lại nặng tựa như nâng một ngọn thần sơn.
Đây chính là Kim Cương Liên Tâm!
Sau khi Lục Dạ nuốt vật này vào liền lập tức vận chuyển Ngự Tâm Thuật.
Oanh!!
Rất nhanh nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tien-trieu-bai-c/5278002/chuong-906.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.