Cũng là bóng đêm như vậy.
Thư viện Huyền Hồ.
Hãn Thanh Phong.
Nơi đây là cấm địa của Thư viện Huyền Hồ, những lão cổ đổng của thư viện phần lớn đều tu hành tại đây.
Mà lúc trước dưới sự sắp xếp của lão viện trưởng Giản Thanh Phong, Lục Tiêu đang hôn mê được an trí trong một động phủ ở lưng chừng Hãn Thanh Phong, có người chuyên trách trông coi.
"Dư Ôn, thời gian qua có ai đến thăm Lục Tiêu không?"
Tại lưng chừng núi, Giản Thanh Phong hỏi.
Vừa mới trở lại thư viện ông đã dẫn theo nhóm lão nhân thư viện đi thẳng đến Hãn Thanh Phong.
Tuy nhiên trong nhóm người của họ lại xuất hiện thêm một thiếu nữ tóc trắng như tuyết mặc váy nhuốm máu.
"Lão viện trưởng, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?"
Người được gọi là Dư Ôn là một lão giả uy mãnh, vẫn luôn trấn thủ bên ngoài động phủ của Lục Tiêu.
"Ngươi trả lời câu hỏi của ta trước."
Giản Thanh Phong nói.
Dư Ôn suy nghĩ một chút rồi nói: "Kể từ khi ta trấn thủ nơi này chỉ có phó viện trưởng Bạch Vân Trung đến một lần."
Bạch Vân Trung!
Giản Thanh Phong, Lý Hi Sinh và những người khác nhìn nhau, sắc mặt đều trầm xuống không ít.
"Ta chẳng phải đã nói không có lệnh của ta, không cho phép bất cứ ai vào động phủ sao?"
Lý Hi Sinh ngữ khí lạnh lùng.
Dư Ôn vội vàng nói: "Bạch Vân Trung chỉ đến đưa thuốc cũng không vào động phủ, là ta đích thân vào động phủ luyện hóa thuốc trị thương cho Lục Tiêu."
"Thuốc gì?"
Lý Hi Sinh hỏi, không cần nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tien-trieu-bai-c/5273166/chuong-899.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.