Lộc Minh dường như lãng quên mọi thứ xung quanh, trong mắt cậu chỉ còn tên lệ quỷ tóc dài trước mắt. Mọi hành động của cậu chỉ làm theo bản năng mách bảo.
Sao khi vận hết sức lực vào một đòn tinh lọc, cậu gần như vô lực, không chống đỡ nổi thân thể. Trước khi bất tỉnh cậu chỉ cảm giác được, hình như trong Lộc An Cư có người, và người đó đã cứu cậu.
* * *
Không biết qua bao lâu, Lộc Minh cố mở mi mắt nặng trĩu, cậu từ từ thích ứng được ánh sáng đột ngột của bên ngoài và nhìn mọi thứ xung quanh.
Là đại sãnh của ngôi miếu Thổ địa, vì cậu thấy được nhang đèn, bàn thờ và tượng thần Thổ địa.
"Cậu tỉnh rồi sao?"
Kế bên cậu, là một lão từ trong coi miếu cũ, nhưng cậu biết ông ta nhìn không khác lão giả phàm nhân bao nhiêu mà thật sự thì ông ta chính là Thổ địa, thần của miếu này. Vì cậu ngửi được trên người ông ta có một mùi đàn hương thoang thoảng.
"Tại sao ta lại ở đây? A, nhà của ta, phụ mẫu ta.."
Hai hàng lệ lăn dài trên mặt, Lộc Minh dần nhớ lại chuyện đêm qua. Nổi bi thương và không cam lòng dâng trào, cậu không kiềm lại nước mắt.
"Là ông đã cứu ta sao, chuyện tại sao lại thành ra như vậy?" Dù nước mắt đang lăn dài trên má, nổi bi thương doanh ngực nhưng sâu trong mắt của cậu lại là sự bình tĩnh một cách lạ lùng, như cậu là một người ngoài cuộc.
"Đúng mà cũng không đúng, đúng là tôi đã đưa cậu vào miếu Thổ địa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tien-ky/915712/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.