Lúc này từ hư không truyền đến một tiếng gọi đinh tai nhức óc, trực tiếp dọa cho Lộc Minh nhảy dựng.
Lộc Minh thân thể rung lên giật mình tỉnh lại, liền phát hiện hóa ra mình mới ngủ gật trên bàn từ hồi nào không hay. Cậu cứ thấy lạ lạ quái quái.
Quay đầu nhìn lại, hóa ra trời đã nhá nhem tối, đến giờ cơm nha hoàn đến gọi.
"Thiếu gia cơm tối đã chuẩn bị xong, lão gia cùng phu nhân đang đợi".
Lộc Minh từ dưới đất đứng lên. "Được! Ta ra liền, đừng để phụ thân mẫu thân phải đợi".
Lúc này mặt trời đã ngã về tây, hoàng hôn sắp tối.
Sau khi dùng bữa, cậu ngoan ngoãn về phòng. Trong phòng bày biện đúng tiêu chuẩn của một gia đình phú hộ, đầy đủ vật dụng cần thiết.
Không có điện thoại, Internet, cũng chẳng có ai biết được chuyện xảy ra với cậu.
"Haiz, có một chút cô độc.. a..".
Lộc Minh đang ngồi trên giường than thở, bỗng nhiên thần kinh căng thẳng quay đầu hướng ra cửa sổ nhìn về phía giếng nước ở hoa viên. Cậu cảm giác như có một ánh mắt cứ nhìn chầm chầm vào cậu.
Cậu đứng dậy, bước dần lại đóng cửa sổ lại.
"Phù... Thoải mái hơn rồi. Thiệt tình, kiếp trước nên ít xem phim kinh dị một chút, tự mình dọa mình"
* * *
Nửa đêm, âm thanh của phu canh trong ban đêm yên tĩnh truyền đi rất xa, cũng truyền đến tai Lộc Minh.
"Tùng.. Tùng.. cốc""Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa!""Tùng.. Tùng.. cốc""Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa!". đam mỹ hài
* * *
Không biết vì cái gì, đêm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tien-ky/915710/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.