Chuyến đi này của Mộc Anh Đông chủ yếu là muốn chuộc lại Mộc Linh Nhi, hơn nữa cũng muốn thăm dò tại sao Hàn Vân Tịch lại điều tra Mộc Tâm.
Tuy ông không biết Bà lão câm đã bị ép rơi xuống vực, thế nhưng ông cũng được xem là một lão hồ ly, một người già đã thành tinh, ông thấy rằng Hàn Vân Tịch không muốn thả bà lão câm cho lắm.
Ông vẫn luôn đợi Hàn Vân Tịch nhắc đến Bà lão câm, lại không nghĩ đến nàng không hề đề cập đến chuyện này, lại muốn dùng hai món đồ khác nhau để đổi một người.
Hàn Vân Tịch không đề cập đến, ông đương nhiên phải chủ động thăm dò thử xem.
“Tần vương phi, chúng ta đã nói một món đổi một người, làm người phải có uy tín.”
Hàn Vân muốn cả hai loại bảo vật, chắc chắn là rất thích. Mặc kệ Long Phi Dạ có thích hay không, chỉ cần Hàn Vân Tịch thích, Mộc Anh Đông liền dám nhử nàng.
Đừng nói đến giấy thông hành vào kho dược thảo của Mộc gia, chỉ nói đến thứ Dược Quyên Phiến này thôi, cũng đã là thứ mà người trong thiên hạ cầu còn không được.
Khi còn trẻ Thiên Ninh Thái hậu có căn bệnh mất ngủ, hơn hai mươi năm trước viện thủ trong thái y viện của Thiên Ninh, cũng chính là gia gia của Cố Bắc Nguyệt đã kê khai một phương thuốc, trên phương thuốc chỉ có ba chữ “Dược Quyên Phiến”, Thiên Ninh hoàng thất treo giải thưởng có giá trên trời là mười vạn lượng cho thứ này, đáng tiếc đến nay vẫn không tìm được.
Nếu không phải vì Mộc Linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tich-truyen-thien-tai-tieu-doc-phi/1256525/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.