Trong Thiên Khanh, sau khi lũ chuột ăn thịt người tản đi, Cố Thất Thiếu lập tức xông ra ngoài, hắn đã bỏ chuyện Mộc Linh Nhi qua một bên.
Hắn tìm khắp nơi khắp chốn cũng không thấy Hàn Vân Tịch đâu, bất lực quay về Hội chẩn đường ở Y Học viện thì bắt gặp nam tử áo trắng đang sắp sửa đi mất.
Vừa nhìn thấy nam tử áo trắng, Cố Thất Thiếu hiển nhiên không thể bỏ qua, hắn đã đuổi theo suốt từ đêm qua đến tận bây giờ.
Vì yểm hộ cho Tỉ Ngọc Bá mà nam tử áo trắng thân mang trọng thương lại bị đuổi kịp.
"Trọng thương? Độc thú đang trên tay ngươi sao?" Cố Thất Thiếu nhướng mày hỏi,
Hắn không biết tình hình Hàn Vân Tịch ở bên kia thế nào, thấy trên người tên này vết máu loang lổ, mặt trắng xanh như tờ giấy, rõ ràng đã bị thương nặng, sau khi Huyền Kim Môn mở ra hắn liền biến mất, Độc thú mất tích có lẽ là liên quan đến hắn chăng?
“Nếu có, ngươi nghĩ ngươi còn có thể sống hay sao?”
Nam tử áo trắng cười cười, tính cách nhẹ nhàng điềm nhiên như không, dù bị Cố Thất Thiếu đuổi tới hắn vẫn không có vẻ gì lo lắng.
“Vậy sao ngươi lại bị thương?” Cố Thất Thiếu rất hiếu kỳ, kẻ có thể làm Ảnh Tộc bị thương hẳn không hề đơn giản, Long Phi Dạ thì ở cùng hắn, Quân Diệc Tà lại trúng độc cũng không có khả năng.
“Ta và ngươi không thù không oán, hà cớ gì cứ phải đeo bám như vậy?”
Vừa nghe câu này, Cố Thất Thiếu liền bật cười lạnh lùng: “Ha ha, ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tich-truyen-thien-tai-tieu-doc-phi/1256497/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.