Khi Hàn Vân Tịch về lại Tần vương phủ thì đã là nửa đêm.
Thấy tẩm cung của Long Phi Dạ không còn sáng đèn, nàng chỉ cho rằng tên kia đã ra ngoài rồi. Sau khi suy nghĩ một chút, nàng quyết định mấy ngày này sẽ tìm cơ hội đu bám theo Long Phi Dạ, nhờ vả hắn dạy nàng cách dùng ám khí.
Nàng đã so vài chiêu với Cố Thất thiếu, nếu như nàng có đủ năng lực thì Cố Thất thiếu đã không thể tránh thoát dễ dàng như vậy, hơn nữa sau khi biết sự lợi hại của ám khí có độc của Đường Môn, nàng càng thêm sốt ruột muốn học.
Mặc dù Long Phi Dạ không chịu, nàng cũng sẽ bất chấp mặt dày dây dưa.
Không phải nàng không có mặt mũi, chỉ vì mặt mũi của nàng không hề đáng giá, nhất là trước mặt tên Long Phi Dạ kia. Hơn nữa so với công phu thì mặt mũi không là gì cả, đợi nàng học xong ám khí Đường Môn, còn sợ không có mặt mũi hay sao?
Hàn Vân Tịch tuyệt đối không phải là một cô nương cao giá, co được dãn được, vô cùng linh hoạt.
Về phần tại sao Cố Thất thiếu đột nhiên lại truy hỏi về ám khí Đường Môn ở trong tay nàng, nàng thật sự chẳng có thời gian để suy nghĩ.
Chữa bệnh từ thiện cả ngày, hơn nữa buổi tối còn sợ bóng sợ gió một hồi, thật sự mệt muốn choáng. Sau khi trở về Vân Nhàn các rửa mặt xong xuôi, Hàn Vân Tịch vừa đặt người lên giường đã ngủ.
Nàng không biết rằng, Long Phi Dạ đã ngồi ở trên nóc Vân Nhàn Các đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tich-truyen-thien-tai-tieu-doc-phi/1256427/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.