Lãnh Khinh Vũ nghe vậy cũng gật đầu, tỏ ra là đã hiểu lời của phân thân. Thế là ba người bọn họ cũng đạt thành nhất trí, nếu lời Phó Vô Song nói không phải hư giả, thực lực đối phương cũng không vượt quá năng lực của bọn họ, vậy thì bọn họ sẽ xuất thủ giúp đỡ Phó Vô Song. Thật ra Diệp Lưu Vân cũng không phải quá quan tâm thực lực của đối phương. Cho dù là thực lực đối phương mạnh, hắn cũng sẽ nghĩ cách. Hắn chủ yếu vẫn là xem thái độ của Phó Vô Song và đối phương. Tiêu Vô Phong lúc này cũng truyền âm cho Lãnh Khinh Vũ nói: "Ngữ khí và thái độ nói chuyện của người này, quá giống với Đoàn trưởng Diệp. Hơn nữa chuyện đại sự như vậy, hắn đều không hỏi Đoàn trưởng Diệp, liền dám trực tiếp đáp ứng, ngươi nói hắn có phải là của Đoàn trưởng Diệp..." Tiêu Vô Phong nói đến đây dừng lại một chút. "Ngươi muốn nói phân thân?" Lãnh Khinh Vũ hỏi. "Ngươi cũng đoán được rồi?" Tiêu Vô Phong cố ý không nói đáp án, chính là muốn nhìn một chút suy đoán của Lãnh Khinh Vũ. "Mặc kệ nó, Phó đội trưởng cũng được, phân thân cũng thế, đều như nhau!" Lãnh Khinh Vũ thật ra đã sớm nghĩ qua vấn đề này rồi. Lòng của nữ nhân nàng tỉ mỉ, địa vị của khôi lỗi phân thân trong đội ngũ và ngữ khí thái độ nói chuyện của hắn, nàng đã sớm chú ý tới. Nhưng nàng nghĩ thông suốt rồi, bất kể là Phó đội trưởng hay phân thân, đối với bọn họ mà nói không có khác biệt. Tiếp theo, trong tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987854/chuong-3966.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.