Diệp Lưu Vân dẫn mọi người ra ngoài, cũng đều bị hoàn cảnh nơi đây làm cho chấn động. Nhóm người của bọn họ phụ trách mua sắm quần áo, thức ăn và vật dụng hàng ngày. Nhưng mỗi khu vực đều rất lớn, hơn nữa các cửa hàng lớn nhỏ đều san sát nhau. Đồ vật cũng đủ loại, chỉ có bọn họ nghĩ không ra, chứ không có thứ gì bọn họ không mua được. Lôi Minh hưng phấn gào ngao không ngừng, phải để Diệp Lưu Vân luôn kéo nàng, mới có thể tránh nàng chạy lạc. Diệp Kim Nguyên cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy, mắt nhìn không kịp, thường xuyên quên theo kịp đội ngũ. May mà Diệp Thiên Đao tận chức tận trách trông chừng hắn, sẽ kéo hắn đi, nếu không hắn cũng phải đi lạc. Sau khi đi một lúc, Diệp Lưu Vân liền thay đổi sách lược. Theo Lôi Minh đi lung tung khắp nơi, bọn họ đi một ngày liền phải mệt chết, cũng không mua được gì. Thế là hắn đồng ý sẽ ở lại đây thêm chút thời gian, dẫn Lôi Minh đi dạo thật tốt, nhưng hôm nay phải lấy việc mua đồ làm chính. Bọn họ còn tìm vài cửa hàng lớn và đầy đủ để vào mua sắm, tuy giá cả hơi cao một chút, nhưng có thể tiết kiệm việc đi dạo lung tung khắp nơi. Nơi bọn họ đi trước hết là cửa hàng quần áo, mấy người phụ nữ ở trong đó vừa ở liền là nửa ngày. Các nàng không chỉ mua cho mình, mà còn mua cho người khác, cho nên thời gian tự nhiên dài. Buổi trưa ra ngoài tùy tiện dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987837/chuong-3949.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.