"Chúng ta đầu hàng, chấp nhận tất cả điều kiện ngươi đưa ra!" Phạn Thiên hô lên với Diệp Lưu Vân. Trước đó nó không nghĩ tới, Diệp Lưu Vân vậy mà có thể tùy ý điều động lực lượng Minh giới. Mắt thấy các cường giả Ma tộc đều sắp bị khôi lỗi tàn sát một không, mà binh sĩ Ma tộc trong chiến hạm trên tinh không, chỉ sợ cũng sẽ không có kết cục tốt. Hơn nữa nó thấy Lưu Vân dùng khẩu khí ra lệnh, Tu La lại cung kính lĩnh mệnh, không hề có bất kỳ khó chịu hay phản cảm nào, cũng không có một chút do dự. Điều này nói rõ giữa bọn họ không phải là quan hệ hợp tác. Diệp Lưu Vân hẳn là có thể chưởng khống Minh giới mới đúng, chí ít là có thể chưởng khống đại quân âm hồn của Minh giới. Nghĩ đến đây, Phạn Thiên mới ý thức được mình đã đưa ra một quyết định sai lầm. Khôi lỗi là của Diệp Lưu Vân, ma nhân cũng là của Diệp Lưu Vân, đại quân âm hồn của Minh giới cũng là của Diệp Lưu Vân. Hắn đã chọn cho mình một đối thủ không thể chiến thắng. Diệp Lưu Vân nghe Phạn Thiên hô to đầu hàng, lập tức cũng kêu dừng khôi lỗi xương khô. Mọi người Ma tộc cũng đều nghe thấy tiếng hô của Phạn Thiên, đều dừng tay. Trong lòng bọn chúng cũng đều thở phào nhẹ nhõm. Đánh với đối thủ mạnh như vậy, chúng có bao nhiêu cường giả cũng không đủ tiêu hao, cuối cùng nhất định sẽ bị diệt tộc. Các khôi lỗi không còn nhắm vào bọn chúng nữa, tất cả đều rút về bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987833/chuong-3945.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.