"Bốn người còn lại, có hai người cần phải giết, vậy còn hai người kia thì sao? Tại sao ngươi không trực tiếp ra tay dùng kiếp lôi đánh chết hai người đó?" Diệp Lưu Vân lại tiếp tục hỏi. Cô gái này đã có thể tay không bắt rồng, vậy dùng sét đánh chết một người chắc hẳn không khó. Cô gái nói với Diệp Lưu Vân: "Ta không thể ra tay với bọn họ, nếu không sẽ đẩy nhanh sự xuất hiện của đại kiếp đó, ta cần thời gian để hồi phục. Ta có dự cảm, kiếp số này chính ta ứng phó vô cùng khó khăn. Nhưng ngươi ra tay thì sẽ không có vấn đề này. Hai người kia, đối với ngươi mà nói hẳn là bạn chứ không phải địch." "Vậy làm sao ta biết ai là địch, ai là bạn?" Diệp Lưu Vân cảm thấy tin tức cô gái cho hắn quá mơ hồ. Cô gái kia lại nói với hắn: "Ngươi cứ thuận theo tâm mình là được, không cần tận lực đi tìm, không cần tận lực phân biệt địch bạn. Ngươi chỉ cần đi thì tự nhiên sẽ gặp, gặp rồi ngươi tự nhiên cũng liền biết." Diệp Lưu Vân suy nghĩ hồi lâu, vẫn đồng ý với cô gái kia, nếu là một kiếp số liên quan đến cả thế giới, vậy hắn cũng khẳng định không thể thoát khỏi, chi bằng chủ động đi làm một ít chuyện. "Người quen mà ngươi nói là ai?" Diệp Lưu Vân lại hỏi. Cô gái kia lại trở nên tinh nghịch: "Ngươi gặp rồi sẽ biết!" Hiển nhiên vấn đề này nàng biết, chỉ là không muốn nói cho Diệp Lưu Vân. "..." Diệp Lưu Vân đối với cô gái này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987748/chuong-3860.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.