Mộng Phỉ thì tiếp tục ân cần với Diệp Lưu Vân, hỏi hắn có mệt hay không, có cần hay không chuẩn bị chút đồ ăn. Dáng vẻ đó giống như một tiểu thị nữ đang đợi chủ nhân trở về. Mộng gia đối với chuyện này lại không ai có ý kiến. Bọn họ bây giờ đều cảm thấy với thực lực và thân phận của Diệp Lưu Vân, để Mộng Phỉ làm một thị nữ cũng không tính là bạc đãi nàng. Diệp Lưu Vân cũng tâm tình tốt, liền nói thêm vài câu với Mộng Phỉ. "Không cần, ta phải về trước đi khôi phục chân nguyên một chút. Đợi ta khôi phục xong, sẽ mời ngươi ăn thịt nướng. Do ta tự tay nướng, hương vị tuyệt hảo!" Mộng Phỉ lập tức tâm hoa nộ phóng, kích động đến mức nàng có chút nói năng lộn xộn. Có thể ăn được thịt nướng do người mình sùng bái tự tay làm cho, trong mắt nàng chính là đã nhận được sự công nhận của Diệp Lưu Vân. "Chúng ta đi thôi!" Diệp Lưu Vân cũng không quá để ý phản ứng của Mộng Phỉ, nhẹ nhàng nói một câu với Mộng gia trưởng lão, vẫn như trước, không hề ra vẻ. "Tốt, tốt!" Mộng gia trưởng lão cũng liên tục đáp lời. Sau khi lên phi thuyền, Diệp Lưu Vân liền trở về không gian thế giới khôi phục thần nguyên. Đây là thói quen hắn đã hình thành nhiều năm, chỉ cần có thời gian là phải khôi phục thần nguyên đầy đủ, có thể tùy thời ứng phó bất kỳ trận chiến nào. Những người khác cũng đều như vậy, đều đi khôi phục thực lực, luyện hóa tài nguyên vừa mới nhận được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987709/chuong-3821.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.